Chuyện tình Romeo và Juliet ở trời ta!

ngày 24/09/2012

{flike}

Ở một góc Đồng Tháp Mười (thuộc xã Tân Thành, huyện Tân Thạnh, tỉnh Long An) có một đôi vợ chồng trẻ cùng 2 đứa con nhỏ đang sống trong nghèo khó, nhưng rất hạnh phúc. Hận thù giữa 2 gia đình đã làm cho gia đình nhỏ này không được người lớn nhìn nhận, bảo bọc.

 

Đôi vợ chồng Dễ - Trinh. Ảnh: Lệ Hằng
Đôi vợ chồng Dễ - Trinh. Ảnh: Lệ Hằng

 

 

Đã có lúc hai bạn trẻ rơi vào bế tắc, tưởng như có thể chết như Romeo và Juliet bên trời Tây. Nhưng không, tình yêu đã giúp họ vượt qua tất cả, còn có tác dụng hoá giải hận thù!

 

Mối tình vô thừa nhận

 

Vào năm 2006, dư luận huyện Tân Thạnh như sôi lên về một vụ bắt cóc trắng trợn giữa ban ngày. Nhằm ngăn cản tình yêu của con, bên “sui gái” đã kéo lực lượng đến bắt cóc bà sui trai rồi khiêng đi cả cây số.

 

Vụ bắt người trái pháp luật sau đó đã được đưa ra xét xử, những người vi phạm pháp luật đã bị xử tù, nay cũng đã về nhà. Từ đó mà hận thù giữa 2 gia đình càng gay gắt, họ không thể chấp nhận cho tình yêu đôi trẻ.

 

Bất chấp tất cả, đôi bạn trẻ quyết tâm xây dựng hạnh phúc với nhau, chứ không cùng tìm đến cái chết như chuyện tình Romeo – Juliet bên trời Tây. Để rồi tình yêu của họ đã phần nào hoá giải được hận thù của người lớn.

 

Đó là chuyện tình giữa cô thôn nữ Nguyễn Thị Trinh (xã Tân Thành) và anh thanh niên Đoàn Văn Dễ (xã Nhơn Hòa Lập, cùng thuộc huyện Tân Thạnh). Họ đã gặp nhau trong một lần đi thu hoạch “lúa ma” giữa mùa nước nổi và tình yêu của họ lớn dần qua từng mùa lúa, mùa lũ.

 

Thế nhưng, gia đình của Trinh tương đối khá giả, còn gia đình của Dễ lại nghèo “rớt mồng tơi”. Vì vậy mà gia đình cô gái kiên quyết không gả Trinh cho Dễ, họ dùng mọi biện pháp để ngăn cản tình yêu đôi trẻ, kể cả việc bắt Trinh về gả cho một người tên là Pha nào đó.

 

Đôi bạn trẻ không đầu hàng số phận, họ trốn gia đình đến sống với nhau trong một cánh rừng tràm giữa vùng Đồng Tháp Mười. Gia đình cô gái đã tìm được nơi ở của họ và bắt con gái về giam lỏng, chờ ngày gả cho nơi đã định.

 

Một lần nữa, tình yêu mãnh liệt đã giúp cô gái vượt qua tất cả để đến với người yêu. Trinh đã khéo léo cởi bỏ tất cả dây trói, nửa đêm mở cửa rời khỏi nhà tìm đến người yêu. Lần này, họ quyết định bỏ xứ đi thật xa để không ai có thể chia cắt được tình yêu của họ.

 

Trước khi ra đi, Trinh đã để lại cho cha mẹ một lá thư với những lời lẽ yêu thương nhiều hơn là trách móc: “Con là Nguyễn Thị Trinh, con viết ít chữ này để lại cho ba má. Vì con thương anh Dễ mà gia đình không chịu gả... Dì dượng Tám bắt con... về dưới để làm mai cho thằng Pha. Con và anh Dễ không thể sống thiếu nhau trong cuộc đời này, vì vậy con phải bỏ nhà ra đi lúc nửa đêm, cam tội bất hiếu với ba má... Con mong ba má tha thứ cho con, để cho chúng con được sống hạnh phúc”.

 

Họ đã dắt nhau đi thật xa, cách quê nhà hàng trăm cây số, đến một huyện biên giới thuộc tỉnh Tây Ninh. Dễ và Trinh đã tìm kiếm việc làm và đã trải qua những tháng ngày hạnh phúc trong tình chồng nghĩa vợ, dù trên thực tế họ vẫn chưa kết hôn với nhau.

 

Họ dự định, sau năm - mười năm, khi đã có con, họ sẽ đưa nhau về quê hương thăm gia đình hai bên và tin rằng người lớn sẽ tha thứ và nhìn nhận tình yêu của họ.

 

Trong khi đôi bạn trẻ cố làm cho mọi chuyện đơn giản thì người lớn đã làm mọi chuyện phức tạp hơn rất nhiều. Khoảng nửa năm sau ngày Dễ và Trinh bỏ đi khỏi nhà, ở quê nhà Tân Thạnh của họ đã xảy ra chuyện nghiêm trọng.

 

Cay cú vì Trinh không vâng lời cha mẹ (bỏ Dễ để về nhà lấy chồng), lại bỏ trốn biệt tích, gia đình cô gái trút hết tức giận xuống đầu gia đình chàng trai. Họ cho rằng vì gia đình chàng trai mà họ phải mất con, họ nghi ngờ cha mẹ của Dễ đã dàn xếp chuyện hai đứa trẻ bỏ trốn biệt xứ và họ buộc ba má Dễ bằng mọi giá phải “trả’ con gái lại cho họ, nếu không họ sẽ “cắt đầu treo đầu cầu Bảy Ngàn” (một chiếc cầu trong vùng, nơi ngày trước Dễ và Trinh thường hẹn hò nhau).

 

Tất nhiên là ba má chàng trai không thể đáp ứng đòi hỏi vô lý ấy. Bản thân họ cũng không biết Dễ và Trinh đang sống nơi đâu, đôi trẻ quyết không để lộ tông tích vì sợ người lớn tìm đến phá hoại hạnh phúc của mình. Sau nhiều lần gây sự, một ngày cuối năm 2006, gia đình cô gái đã tổ chức lực lượng hùng hậu cả chục người đến Tân Thành bắt cóc mẹ chàng trai đem về Nhơn Hòa Lập làm con tin, chỉ đến khi nào con gái họ quay về thì họ mới thả mẹ chàng trai.

 

Mẹ của chàng trai chống cự quyết liệt, vậy là xảy ra hành hung, bắt trói... Người mẹ vô tội đã bị khiêng đi suốt quãng đường dài cả cây số trước sự chứng kiến của hàng trăm người dân trong vùng, nhưng không ai dám can ngăn. Nhờ có người thông báo mà chính quyền xã đã kịp thời có mặt để giải cứu cho mẹ chàng trai. Cuộc hành hung, bắt cóc đã làm cho nạn nhân bị thương nặng,  phải nằm viện điều trị.

 

Chỉ có cái chết mới chia lìa lứa đôi

 

Vụ bắt cóc “động trời” ở Tân Thạnh được báo chí đứa tin, nhờ đó mà Dễ mới biết được chuyện tệ hại đã xảy ra ở quê nhà. Ý định lánh đi lập nghiệp một thời gian rồi trở về “thú phạt” với gia đình hai bên của đôi bạn trẻ đã bị đổ vỡ. Họ quyết định trở về quê nhà để đương đầu với thực tế, để công khai vượt qua thử thách và để góp phần giải quyết hậu quả tồi tệ mà người lớn đã gây ra.

 

Họ bỏ hết công ăn việc làm, rời khỏi Tây Ninh, quay trở về Tân Thạnh trước sự sững sờ của gia đình hai bên. Chính đôi bạn trẻ đã xin giảm nhẹ hình phạt cho những người thân của gia đình cô gái. Bản án của TAND huyện Tân Thạnh, tuy nghiêm khắc, nhưng cũng phần nào thể hiện sự quan tâm tới hạnh phúc của đôi lứa trẻ.

 

Trở về quê hương, Dễ và Trinh không rời nhau nửa bước vì họ sợ gia đình cô gái lại tổ chức bắt Trinh về như họ đã từng làm. Ngày mở phiên tòa xét xử vụ án hành hung mẹ của chàng trai, một mầm sống mới cũng được ghi nhận trong cơ thể người vợ trẻ chưa được làm đám cưới. Dễ và Trinh đã thề nguyền với nhau: Chỉ có cái chết mới có thể chia cắt được họ và chia cắt họ với niềm vui lớn đang hình thành.

 

Họ đã chủ động dắt nhau ra UBND xã Nhơn Hoà Lập đăng ký kết hôn, để chính thức là chồng vợ của nhau và để mai này làm khai sanh cho con nhỏ. Nhưng nguyện vọng chính đáng của đôi trẻ đã bị cán bộ hộ tịch xã từ chối. Người ta trả lời rằng, đến khi nào chuyện của gia đình hai bên giải quyết xong, hai bạn trẻ mới được đăng ký kết hôn. Bất chấp tất cả, họ vẫn sống với nhau và đứa con bị từ chối cũng ra đời.

 

Người viết bài này đã tình cờ gặp đôi vợ chồng trẻ khi họ thật sự hoang mang trước hoàn cảnh không lối thoát. Tôi đã kể cho họ nghe câu chuyện Romeo – Juliet bên nước Anh và khuyên họ hãy làm được nhiều hơn, khác hơn thế.

 

Trong một lá thư gửi cho tôi sau đó, hai bạn trẻ viết: “Bởi vì hai em đã có tin vui nên bất cứ chuyện gì xảy ra hai em cũng sống chung bên nhau suốt đời. Ước mơ lớn nhất của hai em là mong sao cho gia đình hai bên hòa thuận và chấp nhận cho hai em được hạnh phúc với nhau và được làm giấy kết hôn như mọi người khác. Dù người lớn có muốn hai em phải chết như Romeo và Juliet bên nước Anh, nhưng hai em kiên quyết vượt qua tất cả để sống hạnh phúc”.

 

Bây giờ Dễ và Trinh đã cất được nhà, sinh thêm đứa con thứ hai. Thỉnh thoảng họ lại dắt díu nhau về thăm khi thì bên nội, lúc bên ngoại, dù có được đón nhận hay không. Có lẽ tiếng cười nói của trẻ thơ đã làm rung lại sợi dây huyết thống, làm người ta nguôi ngoai dần những hằn thù, đố kỵ không đáng có...

 

Cho đến một lúc người lớn như thấy “ngượng” với những đứa trẻ, họ đã chủ động lân la viếng thăm các cháu nhỏ. Chính quyền địa phương cũng đã đồng ý cấp giấy chứng nhận kết hôn cho họ và làm khai sinh cho con nhỏ. Dù gia đình hai bên vẫn chưa chịu ngồi lại với nhau để nhìn nhận dâu, rể, nhưng những đứa cháu nhỏ thì đã có thể về nội, về ngoại và được đón nhận thân tình. Hận thù nào rồi cũng nguôi ngoai, chỉ có tình yêu mới vững bền theo thời gian!

 

Theo Lệ Hằng
 Lao động